Hội Quán 24h
>> Đăng nhập : Bạn đã có tài khoản ở forum click vào để gõ ID và password.
>> Đăng ký : Bạn chưa có tài khoản ở forum, đăng ký 1 tài khoản để tham gia thảo luận.
===========================================
Khách viếng thăm vẫn có thể xem gần như toàn bộ nội dung được chia sẻ.
Nếu là người mới đến hoàn toàn thì vui lòng ghé qua khu "Nội quy - Hướng dẫn sử dụng diễn đàn" trước để nắm những cái cơ bản.
Chúc các bạn vui vẻ.

Hội Quán 24h


 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Admin 1 (1025)
HÀN PHONG (644)
qtuan2902 (615)
Yến trinh Nhok li (608)
dinhdomesco0310 (524)
pe.heo (318)
Admin (160)
Thiên Thanh (155)
BaBy Monkey (153)
Nắng xuân (145)
888...ai có rảnh thì vào đây 8 nhé lượt xem888...ai có rảnh thì vào đây 8 nhé - 5160 Xem
Chuyên mục đăng ký bài hát lượt xemChuyên mục đăng ký bài hát - 4852 Xem
Cùng đối thơ chữ " chờ " nha bà con lượt xemCùng đối thơ chữ " chờ " nha bà con - 4393 Xem
Tình yêu và nỗi nhớ lượt xemTình yêu và nỗi nhớ - 4375 Xem
Thơ hoài niệm lượt xemThơ hoài niệm - 4216 Xem
Thi đấu đối thơ nào lượt xemThi đấu đối thơ nào - 3959 Xem
Riêng một góc trời lượt xemRiêng một góc trời - 3800 Xem
Bâng quơ.... lượt xemBâng quơ.... - 3410 Xem
Trò chơi hát nối nè :D lượt xemTrò chơi hát nối nè :D - 3193 Xem
Mới đến chung nhà zoi mọi người nek!hjhj lượt xemMới đến chung nhà zoi mọi người nek!hjhj - 2637 Xem
Admin nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc Wed Sep 07, 2016 4:42 pm ...
:Tôi cũng nhớ đến các bạn, mong rằng những lúc rảnh rỗi mọi người sẽ lại viếng thăm diễn đàn và để lại những dòng tâm sự gửi gấm, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.......

Thiên thần nhỏ-entry buồn về cái chết và niềm đau...Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Jul 13, 2012 2:35 pm
choivoi
Thiên Thanh[Thành viên] - Thiên ThanhTrung tá
Trung tá
Quà Tặng Huy Chương : Huy chương sáng tác
Huy chương thân thiện
Tâm trạng : shock
Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 155
Sinh nhật Sinh nhật : 02/05/1990
Xu : 25425
Số lần được cám ơn Số lần được cám ơn : 0
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 28/09/2011
Tuổi : 28
Đến từ Đến từ : Nơi rất xa....
Nick yahoo : Sống tốt hơn hôm qua để chuẩn bị cho ngày mai
Châm Ngôn Sống Châm Ngôn Sống : choivoi

Bài gửiTiêu đề: Thiên thần nhỏ-entry buồn về cái chết và niềm đau...
Xem lý lịch thành viên

Tiêu đề: Thiên thần nhỏ-entry buồn về cái chết và niềm đau...

Đây là entry gần đây được post khá nhiều lên các diễn đàn.1 câu chuyện hết sức cảm động về, các bạn cùng đọc nhé. mình mới tìm được link blog gốc nè:
[You must be registered and logged in to see this link.]

Thiên thần nhỏ...
Tôi vừa trở về từ 1 đám tang, một đám tang buồn nhất mà tôi đã từng nhìn thấy trong suốt hai mươi bốn năm qua. Cho đến bây giờ, khi tôi đã trở về căn phòng trọ của mình, tôi vẫn không thể không bị ám ảnh bởi những hình ảnh ấy, và vẫn không thể cầm nổi nước mắt… Đấy là đám tang của 1 cô bé mười tám tuổi. Và tôi xin dành trọn trang blog này để viết về em. Mong rằng em, ở 1 nơi rất xa mà em vừa đặt chân tới ấy, sẽ hiểu được rằng, trong trái tim tôi, và trái tim của tất cả mọi người, em sẽ còn tồn tại mãi mãi…

***
Tôi gặp em lần đầu tiên khi tôi đang học năm thứ ba, được gia đình của em nhờ kèm em học vào mỗi buổi tối. Lúc bấy giờ, đối với tôi, việc này đã trở nên khá quen thuộc. Là một sv sống xa gia đình, tôi đã có khá nhiều kinh nghiệm trong công việc gia sư. Bởi thế cho nên, điều này không phải là một kỉ niệm đặc biệt gì đối với tôi. Nhưng ngay giây phút đầu tiên gặp em, tôi đã thực sự thấy ấn tượng. Em là một cô bé khá xinh xắn, nếu như khhông muốn nói là rất xinh xắn. Tôi nhớ nhất là đôi mắt của em, một đôi mắt to, tròn và trong trẻo, lúc nào cũng long lanh như có nước. Ngày ấy em là một cô bé vui tươi, em rất hay mỉm cười, một nụ cười thật sự đáng yêu. Em thích nói chuyện, thích đùa và thường hay làm cho tôi cười. Có lẽ là bởi vì tôi rất ít khi cười. Với tôi, việc đi dạy là một công việc nghiêm túc. Em gọi tôi là ông thầy khó tính cũng vì thế. Nhưng đấy là thói quen, và cũng là nguyên tắc của tôi, nhất là khi vào giờ dạy của tôi, thường chỉ có em và cậu em trai nhỏ ở nhà.

Em lúc nào cũng rất hồn nhiên, em thường chọc tôi cười, thường làm những món quà nho nhỏ tặng tôi. Nhiều nhất là tranh. Em vẽ rất đẹp, dù chỉ là những bức tranh gạch chì, nhưng chúng rất có hồn, và rất đẹp. Tôi thích bức tranh vẽ 1 cô gái đứng 1 mình ở biển của em, nhưng em lại không thích nó, em chỉ thích những bức vẽ hoa bồ công anh. Em bảo em yêu hoa bồ công anh lắm…

Mãi sau này tôi mới hiểu được vì sao em hay phải ở nhà 1 mình, vì sao toi không bao giờ gặp mẹ của em… tôi đã hiểu những gì mà em đã phải trải qua thời thơ ấu. Và tôi thực sự thấy mừng cho em, khi trước những vết thương mà sự đổ vỡ của gia đình đã gây ra cho em, trước sự thiếu thốn tình thương mà em luôn phải chịu đựng, em vấn không gục ngã, và cũng không sa ngã. Theo nhận xét của tôi thì em là một cô bé ngoan, rất ngoan, và rất hiền. Gia đình khá giả, nhưng lúc nào cũng rất hoà đồng, thân thiên, và luôn luôn giản dị. Giá mà em cứ mãi là một cô bé như thế, hồn nhiên, vui tươi, tinh nghịch…

***
Nhưng từ sau sự ra đi của 1 người bạn của em, tôi không còn nghĩ như vậy nữa. Tôi đã nhận ra đằng sau sự yêu đời, hoạt bát của em là một tâm hồn vô cũng yếu đuối, một trái tim dễ bị tổn thương và một dời sống nội tâm sâu sắc. Em đã từng kể rất nhiều với tôi về cậu bạn ấy, tôi cũng mới chỉ gặp cậu bạn ấy 2, 3 lần, bởi vì tôi thường chỉ đến vào buổi tối . Nhưng điều đó cũng đủ để tôi nhận thấy cậu ấy là 1 người khá thông minh, nhanh nhẹn, hoạt bát, hài hước và tốt bụng. Tôi cũng đã rất sững sờ và rất buồn khi nghe tin cậu ấy bị tai nạn và qua đời. Nhưng với em thì khác, em hoàn toàn suy sụp. Tôi hiểu có lẽ cậu ấy phải quan trọng với em nhiều lắm. Bởi thế điều đó hoàn toàn vượt quá sức chịu đựng của em. Phải đến cả tháng sau, em vẫn không chịu tin rằng cậu ấy đã mất. Có những hôm, đang ngồi học, em bất chợt giật mình, lấy điên thoại ra nhắn tin : “cho em gọi Phong 1 tẹo thôi! Anh nhé!” Và trước những lời giải thích của tôi để làm cho em hiểu (mà bố em, trong những cuộc trao đổi ngắn với tôi, thường nhờ tôi giúp), em chỉ giương cặp mắt to tròn lên và nhìn tôi với ánh mắt đầy khinh ghét, như thể tôi mới nói điều gì đó tồi tệ, kinh khủng lắm. Tôi chẳng còn biết làm gì, bất lực nhìn cô bé của tôi đau khổ. Tôi và tất cả mọi người đều không khỏi lo lắng cho em, liệu có phải cú shock tâm lí quá lớn đã khiến thần kinh của em bị ảnh hưởng?

Câu trả lời là không! Tôi đã nhầm, hay nói đúng hơn là tôi đã không hoàn toàn đúng. Em đứng dậy và trở lại bất ngờ một cách phi thường. Bất ngờ đến độ không một ai có thể tin được. Em chấp nhận cái chết của Phong trước sự kinh ngạc của tất cả mọi người. Và tất nhiên, em đã trở lại với em của ngày xưa, vui tươi, hồn nhiên…- đấy là nếu có thể gọi là như thế…

Tôi nhận ra sự thay đổi của em, những thay đổi khiến cho tôi càng thêm lo lắng. Với tôi và tất cả mọi người, em tỏ ra là 1 cô bé vui tươi, hay nói, hay cười, hồn nhiên và tinh nghịch như ngày nào. Dường như đối với em, tất cả đã qua rồi. Nhưng tôi hiểu rằng em không giản đơn như vậy. Không ít lần, tôi chứng kiến sự buồn bã của em. Những buồn bã mà em không cho bất kì ai biết, bất kì ai… tôi rất nhớ buổi tối hôm đó, khi tôi bước vào phòng học của em, tôi đã đứng phải đứng lặng ở cửa rất lâu. Bởi vì tôi thấy em đang khóc, một cách cực kì lặng lẽ , 1 ánh mắt buồn , ánh mắt như đã chìm vào 1 cõi xa xăm. Em nhìn như thôi miên vào 1 nơi nào đó có lẽ không hề tồn tại trước mắt tôi, hoặc là tôi không đủ khả năng để thấy sự có mặt của nó. Tôi thực sự đã không thể kìm được lòng mình. Tôi ôm em vào lòng, và để mặc cho những thổn thức của em cứ thế vỡ oà. Nhưng em không khóc nữa, em vui vẻ trở lại và dường như đã chẳng xảy ra chuyện gì. Em lại 1 lần nữa chôn chặt nỗi buồn vào trong tim. Có lẽ tôi không đủ khả năng để làm chỗ dựa cho em, tôi cũng không đủ tư cách để em sống thật là chính em với tôi, có lẽ với em, tất cả những tin tưởng, và tất cả niềm vui thực sự đã ra đi cùng cậu bạn kia. Em đang chia đôi tâm hồn, trái tim em khỏi cuộc sống của em, em đang tự huỷ hoại mình. Tôi thì chẳng thể làm gì cho em được, em ở quá xa tôi, tâm hồn của em đã vĩnh viễn thuộc về một nơi mà cả tôi và em đều không thể nào tới được.

Tôi bất lực nhìn cô bé bất hạnh của tôi, cô bé mà tôi coi như em gái của mình. Dù sao mỗi ngày vẫn được nhìn thấy em cười, vẫn nghe em hát… không biết từ bao giờ tôi không còn để ý đến những nỗi buồn của em. Tôi quên mất rằng em có 1 nỗi buồn giấu kín trong trái tim, quên mất em vẫn mang một vết thương vĩnh viễn chẳng thể nào lành trở lại. Tôi có lỗi với em, tôi không xứng đánh làm anh trai của em, dù em nói em muốn như vậy, nhưng em à, anh không xứng đáng, không hề xứng đáng.

Bởi vì tôi đã rời xa em trong chính những ngày khó khăn nhất của em. Một thời gian trước khi tôi thôi không dạy em nữa để tập trung làm luận án, em có những thay đổi mà cho đến mãi sau này tôi mới nhận ra. Có lúc em đã nói với tối “anh à, nhớ Phong không, em nghĩ là em đã tìm được cấu ấy rồi”… đấy là em đang kể về 1 người bạn của em, một người bạn mà, theo nhận xét và suy nghĩ của tôi, có lẽ đủ để thay thế cậu bạn đã mất gần 1 năm qua của em, 1 người có thể chữa lành vết thương trong trái tim em. Có lẽ cô bé của tôi đang trở lại…, em nói nhiều về cậu bạn mới ấy, em cũng nói nhiều hơn về mẹ em, về gia đình của em, em vẽ cậu ấy, em vẽ mẹ em, em vẽ lại nhưng bông hoa bồ công anh mà lâu lắm tôi không còn thấy em vẽ nữa. Và tôi tạm thời dừng gặp em…

***
Và rồi tôi nghe 1 tin mà tôi không bao giờ có thể tin được.

Em tự tử. Nhưng rất may là em đã được phát hiện kịp thời và không sao cả. Lúc tôi biết tin thì em đã bình phục hoàn toàn và đã trở về nhà. Tôi đến thăm em giữa những ngày nước ngập tràn Hà Nội. Em đã khoẻ rồi, và em cũng đã đi học trở lại, nhưng em hoàn toàn suy sụp. Tôi hiểu lí do của sự suy sụp ấy, tôi đã nghe những tin đồn không hay lắm của mọi người về em, về nguyên nhân em làm cái điều dại dột ấy. Nhưng tôi tin em, tôi tin cô em gái nhỏ của mình, em là một cô bé ngoan, em không bao giờ như vậy, chắc chắn không bao giờ. Và cho đến lúc gặp em thì tôi đã hoàn toàn hiểu được nguyên nhân. Tôi muốn nói đôi lời với tất cả những người đã từng nói, đã từng nghĩ xấu về em, rằng, em không phải như vậy, em là mọt cô bé tuyệt vời. Và lí do mà em làm điều ngu ngốc ấy khiến cho tôi thực sự cảm thấy thương em, thương hơn bao giờ hết, em ngốc quá, ngốc và dại dột, em vẫn chỉ là 1 cô bé thôi, em chưa hiểu được cuộc đời, và trái tim của em thì quá đỗi mong manh. Nhưng điều làm tôi lo lắng nhất lúc bấy giò là em vẫn chưa từ bỏ cái ý định dại dột ấy, em tuyệt vọng trước cuộc đời, em không chịu đựng nổi những lời đồn đại về em, em thất vọng vì sự trở lại của mẹ… tôi đã đánh em! Trong lúc tức giận tôi đã tát em, cái tát mà mãi sau này tôi vẫn còn thấy ân hận. Nhưng tôi phải cho em hiểu rõ, tôi phải ngăn em lại, dù tôi biết, với em, như thế thì chưa đủ. Nhưng cái tát ấy của tôi dường như đã làm cho em gần tôi hơn, em gục đầu vào vai tôi, và khóc. Nhìn đôi vai bé nhỏ của em run lên, tôi thấy mình như bất lựcvà chính lúc ấy, tôi hiểu rằng cô bé của tôi đã thực sự trở lại rồi, đau khổ nhiều hơn, nhiều vết thương tronửâtí tim bé nhỏ tim hơn, nhưng sẽ nhẹ nhõm hơn, và chắc chắn, chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn, khi em không còn chôn những nỗi buồn của em vào chặt trong tâm hồn mình nữa…

***
Em trở về từ đất nước Aixlen xa xôi, và em nói với tôi rằng em đã để lại tất cả những nỗi buồn của em ở lại nơi đó rồi, bây giờ với em, điều quan trọng nhất là học tập thật tốt, em muốn nhìn về tương lai. Tuy không còn dạy em nữa, nhưng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với em, và tôi thật sự rất mừng, em đã vượt qua tất cả những khó khăn ấy một cách thật tuyệt vời. Tôi không biết điều gì đã khiến cho em có được sức mạnh diệu kì ấy, điều gì đã khiến cho cô bé bất hạnh của tôi có được niềm tin để tiếp tục là một tia nắng nhỏ lung linh. Với tôi, như vậy là đủ rồi.

Tôi quay trở lại giúp em học sau một thời gian đủ để em thực sự khoẻ lại sau tất cả những biến động kia. Và có lẽ đây chính là khoảng thời gian mà tôi mãi mãi không bao giờ có thể quên được. Em sống thật với chính em, em là chính em, với tâm hồn đa cảm và trái tim yếu đuối của em.

Tôi không dám chắc mình thích con người nào của em hơn. Một nhóc hồn nhiên vui tươi hay một cô bé dịu dàng, đa cảm.

Nhưng em chết rồi. Làm sao tôi có thể tin, em chết rồi. Em tìm đến cái chết lần thứ hai. Không một ai biết rõ nguyên nhân. Cũng không một ai biết rõ chuyện gì đã xảy ra với em. Em rời khỏi tôi, và rời bỏ thế giới này không một lời giải thích. Đám tang của em là đám tang buồn nhất mà tôi được chứng kiến, bạn bè em, người thân em, tôi không muốn nhớ lại, nhưng những hình ảnh ấy cứ ám ảnh mãi trong tâm trí của tôi. Một người cha đứng lặng lẽ bên cạnh con gái mình, một cậu em trai gào khóc xin lỗi chị điều gì đó mà tôi không thể nào biết được, và có lẽ ở một phương trời rất xa, còn có một người mẹ đớn đau nghe cái tin sét đánh ấy… Em đã làm gì vậy. T ơi, em nỡ bỏ tất cả ở lại ư? Em đã làm gì vậy? Tôi khong thể tha thứ cho em, không thể tha thứ được, mãi mãi cũng không thể.Nhưng T à, hãy nhớ rằng, em vẫn mãi mãi ở trong trái tim tôi, ở một ngăn rất lớn mang tên “em gái nhỏ”. Và em sẽ còn ở lại đó, cho đến khi nào tôi chết…

***
Cầu mong những gì tốt đẹp nhất cho em. Cô bé đáng yêu của tôi…

Chữ ký của thànhviên


Thiên thần nhỏ-entry buồn về cái chết và niềm đau...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Hội Quán 24h
Trả lời nhanh
* Không sử dụng ngôn ngữ thiếu văn hoá
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm những chủ đề không liên quan.
* Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu trên toàn bộ diễn đàn.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Hội Quán 24h :: Từ Trái Tim Đến Trái Tim :: Câu chuyện Tình Yêu - Truyện ngắn Tình Yêu-

Bài viết mới cùng chuyên mục

Bài viết liên quan


{$footer}
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang
[/
Múi giờ GMT + 7. Hôm nay: Sat Aug 18, 2018 11:16 pm

Flowers and Butterflies Skin
Powered by vBulletin, Version 3.8.6
Copyright ©2011-2022, * Diễn Đàn Hội Quán 24h *
Converted to Forumotion by lang.tu_07@yahoo.com.vn.